
"Trong thời đại tiếng Việt AI đang dần đồng nhất cách con người nói và suy nghĩ, khả năng diễn đạt chân thật và riêng biệt là lợi thế quý giá."
Đó là câu kết của bài báo mình đọc trong tập này, và mình nghĩ nó nói thật hơn hầu hết những gì mình đọc được gần đây.
Bài "Tiếng Việt sáo ngữ" của giảng viên Phạm Hòa Hiệp trên VnExpress bắt đầu bằng một tình huống rất quen: đọc xong thông báo tuyển sinh của một trường đại học mà không nhớ trường đó dạy ngành gì, vì mọi thứ đều có thể dùng cho bất kỳ trường nào khác. Từ đó, tác giả mở ra một phân tích về "sáo ngữ", không chỉ là vấn đề ngôn từ, mà là hệ quả của cả một lối tư duy an toàn, học theo mẫu, ngại khác biệt.
Tác giả còn chỉ ra điều ít ai nói thẳng: AI đang tạo ra một tầng sáo ngữ mới, tinh vi hơn, đồng nhất hơn. Không phải vì AI tệ, mà vì AI học từ chính những gì con người đã viết ra từ trước.
Trong phần bình luận cá nhân, mình chia sẻ góc nhìn từ lớp học và từ những buổi phỏng vấn, nơi mình nhận ra ai là người thực sự nổi bật không phải nhờ nói hay, mà nhờ dám nói thật.
📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania